Thành phố Positano, nước Ý

Thành phố Positano

Thành phố nhỏ bé có vài trăm nóc nhà lô xô ven biển ấy chỉ có hơn 3.000 dân, nhưng những trang sách du lịch viết về nước Ý bảo rằng đó là thành phố biển được chụp ảnh nhiều nhất trên thế giới. Tôi biết đến Positano và bờ biển Amalfi (Costiera Amalfitana) theo một cách khác: trong một bộ phim lãng mạn với một trường đoạn tình yêu đẹp đúng kiểu Ý với kết cục buồn. Nhưng Positano cũng như những thành phố chạy dọc bờ biển miền nam Italia, từ Salerno, qua Positano đến Sorrento, chẳng bao giờ đem lại nỗi buồn và sự cô đơn cho bất cứ ai.
Thành phố Positano về đêm
Thành phố Positano về đêm

Những trải nghiệm tuyệt đẹp từ Positano

Khách sạn cũ kĩ mà tôi ở nằm trên một vách núi đá ngay sát bờ biển. Ban công chìa ra như một cánh tay mời gọi và chỉ cần ri đô cùng 2 cửa gỗ sơn trắng là biển tràn vào một cách dữ dội trong phòng. Đấy là một đêm trăng tròn tháng 6 trên vịnh Salerno. Ánh trăng lung linh trải dài trên mặt nước trước mặt. Tiếng sóng ầm ỳ trong tiếng gió đập vào những vách núi đá cao vút phía sau. Những ánh sáng đèn rạo rực từ Praiano gần đó trông như ánh đèn pha của một con tàu khổng lồ vừa nhô mũi ra khỏi cửa biển. Tiếng gió rì rào rung những cành lá & bật tung bay những tung bay những tấm che cửa sổ màu trắng mà chắc là ở trong đó nhìn ra, biết bao con mắt đang ngắm biển đêm. Một con tàu vẽ ra một vạch nước dài trắng lấp lánh cắt ngang mặt biển.
Con đường ngoằn nghèo chạy phía dưới những hàng cây dọc bờ biển như một sợi dây nối liền giữa những thế giới: thế giới của biển & trời mà màu xanh ngắt không một chút gợn mây của Địa Trung Hải hòa vào làm một khiến đôi khi không thể phát hiện được đâu là đường chân trời, thế giới của núi mà vách đá dựng đứng & thế giới của những thành phố nhỏ trên triền núi chạy sát ra phía biển trên một chiều dài hơn 50 cây số của bán đảo Sorrento, vốn được gọi là bờ biển Amalfi (Costiera Amalfitana). Đấy là bờ biển không bao giờ ngủ như những bãi cát ngàn năm sóng vỗ, mà những buổi bình minh & hoàng hôn làm cho nó giống như thiên đường.
Không có gì ngạc nhiên khi người ta gọi đó là bờ biển đẹp nhất của nước Ý. Cái nhất ấy không phải qua các cuộc bình chọn nào hết, mà vì thơ ca & âm nhạc đã đưa bờ biển Amalfi vào thế giới của sự lãng mạn. Nhưng cũng không cần đến thơ ca nhạc họa nào để thể hiện điều ấy: bất cứ ai đứng trước biển & ngắm nhìn một màu xanh mát mắt đến tận chân trời, những mái nhà chạy từ trên núi ra biển, những ban công rực một màu hoa giấy, đều có thể trở thành thi ca...
Positano có màu vàng của chanh, thứ đặc sản nổi tiếng mà chỉ bán đảo Sorrento mới có cùng những sản phẩm từ chanh như nước hoa, nước chanh lên men (limoncello) & nến; màu đỏ và tím của những dàn hoa giấy được uốn công phu trên những bức tường, những cổng nhà hay ban công; màu trắng của biệt thự & khách sạn mà một thời những nhân vật nổi tiếng như Jacqueline Kennedy, Rudolf Nureyev, Frank Sinatra, Gore Vidal, The Platters hay ban nhạc Rolling Stones đã ghé qua (Mick Jagger & Keith Richards đã viết "Midnight Ramblers" vào năm 1969 trong một quán cà phê ở Positano); & bao trùm lên tất cả, màu xanh thăm thẳm.yêu đã đi nghỉ mát: "Màu xanh, buổi trưa quá xanh đối với anh/Anh nhận ra mình không còn chút sức sống khi không có em ở bên/Anh nhảy lên tàu và hướng về phía em".
Không thể không cảm thấy xúc động sâu lắng khi nghe một đôi uyên ương đi ngang qua trên con phố hẹp Positano, chàng trai ngân lên bài "Azzurro" (màu xanh nước biển) của Adriano Celentano, về một chàng trai hối hả lên tàu để bắt kịp người yêu.
Nguồn: Sách "Nước Ý, câu chuyện tình của tôi"- Nhà báo Trương Anh Ngọc

Nhà vuông

Nhà vuông cảm ơn các bạn đã theo dõi bài đăng!
Mọi vấn đề cần tư vấn, đóng góp ý kiến, xin gọi số 0936 80 12 16
    Comment
    Comment

0 nhận xét :

Đăng nhận xét